Mặt Trời Nhỏ 🌞|| 10

Cậu trốn không thoát đâu

Credit: Artsy Chow Roamer

Hứa Dịch Dương ngồi ngay ngắn trước bàn ăn, đợi Diệp Thải Quỳ ở sau bếp nấu cơm, đồng thời tập trung đọc mười câu hỏi cô đã chuẩn bị trước kết hôn.

Thải Thải thật đúng là không giống những cô gái khác, mười câu hỏi người bình thường trước khi cưới hay hỏi đều là: Công việc là gì? Lương lậu hàng năm bao nhiêu? Có xe không? Có nhà không? Có vay nợ không? Có cho cùng đứng tên nhà không? Tiền tiết kiệm bao nhiêu? Sinh mấy đứa? Con do ai chăm?

Nhưng vấn đề Thải Thải đặt ra khác hẳn.

Diệp Thải Quỳ vén rèm đi ra, cửa hàng đóng cửa, nhân viên đều về hết, nhà hàng “Mặt Trời Nhỏ” sót mỗi hai người họ.

“Cậu đọc xong chưa?” Diệp Thải Quỳ đặt khay trước mặt Hứa Dịch Dương, “Ăn cơm trước đi, vừa ăn vừa nói.”

Hứa Dịch Dương lập tức cúi đầu ăn cơm.

Diệp Thải Quỳ kéo ghế ngồi đối diện Hứa Dịch Dương, lấy ra một tờ giấy A4, cầm bút giải thích với Hứa Dịch Dương,“Tuy rằng chúng ta là hôn nhân hợp đồng, nhưng tôi nghĩ nên làm rõ vài vấn đề thì hay hơn, tôi đề ra mấy chuyện, cậu vừa ăn chúng ta vừa bàn, tôi sẽ giải thích từng điều với cậu.”

Hứa Dịch Dương không phản đối, thành thật gật đầu.

Trong lòng thầm cảm thấy rất kiêu ngạo, Thải Thải của anh thật sự không giống với những cô gái khác, cô là một người phụ nữ lý trí, thông mình và logic.

Anh thích sự thông minh của cô ấy.

“Vấn đề đầu tiên.” Diệp Thải Quỳ nói: “Thái độ cha mẹ chúng ta có như ý chúng ta mong muốn không? Liệu họ có chúc phúc không? Vấn đề này tôi không có, tôi sống một mình, không cần phải báo cho ai. Chủ yếu là cậu, bố mẹ cậu có đồng ý cuộc hôn nhân của chúng ta không? Chuyện này cậu tự xử lý hay cần tôi hỗ trợ cùng giải quyết?”

“Tôi tự giải quyết được, em yên tâm, bọn họ sẽ đồng ý, người nhà không quản được tôi.”

“Ồ?” Diệp Thải Quỳ nhướng mày, trêu ghẹo: “Xem ra đội trưởng Hứa của chúng ta rất lợi hại nha, ai cũng xử được, cha mẹ không quản nổi…… Vậy sau khi kết hôn tôi phải cẩn thận chút, mắc công đắc tội với cậu.”

Hứa Dịch Dương là người không biết giỡn hớt, ngỡ là thật, lập tức bày tỏ: “Em đừng sợ đắc tội tôi, sau khi kết hôn tôi đều nghe theo em.”

Thấy Diệp Thải Quỳ phát ngốc, Hứa Dịch Dương còn lo cô không tin.

“Không phải có ý bắt em đưa ra quyết định mọi việc mà là mỗi chuyện tôi đều sẽ tôn trọng ý kiến của em, ưu tiên cảm nhận của em lên hàng đầu.” Hứa Dịch Dương không chút do dự: “Điểm này tôi có thể bảo đảm.”

……

Diệp Thải Quỳ phì cười.

“Cậu nói cứ như chúng ta thật sự kết hôn vậy……”

“Chả nhẽ không phải?” Hứa Dịch Dương hỏi.

Diệp Thải Quỳ nghẹn họng, chả lẽ là thật?

Nhưng cô ngẫm lại, hai người đi đăng ký, cô sẽ ghi tên mình dưới hộ khẩu của anh, được pháp luật công nhận, hôn nhân như thế chả nhẽ chưa đủ thật?

So với những người tới tuổi mới tìm bừa người để cưới, hôn nhân của họ còn đáng tin cậy hơn, ít nhất có mục đích rõ ràng, không ai bước vào mối quan hệ này một cách hồ đồ.

“Được thôi, nếu cậu đã nói vậy, tôi cũng không khách sáo nữa.” Diệp Thải Quỳ nhếch khoé miệng, đắc ý cười: “Tôi sẽ nhớ kỹ lời cậu vừa nói, sau khi kết hôn sau đều nghe theo tôi, không cho cậu đổi ý.”

“Được.”

Hứa Dịch Dương kiên định trả lời, ánh mắt nhìn thẳng Diệp Thải Quỳ, trịnh trọng đến mức làm Diệp Thải Quỳ cảm thấy có phải thái độ mình quá hời hợt rồi chăng.

Xem ra cô phải làm quen dần với tính cách nghiêm túc của Hứa Dịch Dương mới được.

Diệp Thải Quỳ bị ánh mắt Hứa Dịch Dương nhìn chăm chú đến mất tự nhiên, hắng giọng, cúi đầu nói tiếp: “Vấn đề thứ hai…… Sau khi kết hôn tất nhiên có rất nhiều khoản chi phí chung, vấn đề tài chính chúng ta muốn xử lý thế nào đây?”

……

“Tôi đề nghị chia AA(*) nhé, bao gồm quà tặng lễ tết cho thân thích nhà cậu, mỗi người một nửa, cậu thấy được không?” Diệp Thải Quỳ hỏi.

(*) Nguyên văn “AA制” /AA zhì/ : Cách nói ‘cưa đôi’ chi phí bên Trung

Tuy đây là hôn nhân hợp đồng, khác hôn nhân thông thường, khỏi gánh trách nhiệm với người nhà, Diệp Thải Quỳ cảm thấy như thế quá phiến diện nên vẫn muốn gánh vác một nửa, không nên tính toán quá rạch ròi.

“Không được.”

Diệp Thải Quỳ không ngờ Hứa Dịch Dương lại cự tuyệt dứt khoát thế, thái độ không cho phép thương lượng.

Hứa Dịch Dương kiên quyết từ chối: “Chi tiêu gia đình đều phải để tôi lo liệu, đàn ông gánh vác trách nhiệm gia đình là lẽ dĩ nhiên, tiền em kiếm được cứ tự mình tiêu, chuyện này em tuyệt đối đừng tranh với tôi.”

……

Diệp Thải Quỳ nhất thời không biết nói gì mới phải, không bàn đến chuyện quan điểm này của Hứa Dịch Dương có phải quá truyền thống không, cô chỉ thấy không thích hợp lắm, làm sao mà Hứa Dịch Dương nói chuyện cứ như đang cưới người vợ thân thương lắm vậy……

“Cậu biết chúng ta là hôn nhân hợp đồng mà phải không?” Diệp Thải Quỳ thử thăm dò.

“Biết.” Hứa Dịch Dương hiểu rõ ý của Diệp Thải Quỳ, anh cũng đâu có khờ, nhưng vẫn kiên trì thuyết phục: “Hôn nhân có rất nhiều loại, hai người cưới gả vì rất nhiều nguyên nhân, nhưng cho dù tôi kết hôn vì điều gì đi nữa, tôi nhất định phải nuôi vợ mình.”

Anh chỉ muốn nuôi Thải Thải, nằm mơ cũng nghĩ đến việc chăm sóc cô, bảo vệ cô, muốn giúp cô làm tốt hết thảy mọi việc.

Diệp Thải Quỳ không còn lời nào để nói.

Người ta đã nói đến cỡ này cô còn muốn nói thêm gì nữa?

Đương nhiên là cậu ấy thấy vui là được, dù sao cô cũng chẳng thiệt thòi gì. 

……

“Vậy câu tiếp theo, vấn đề này tương đối quan trọng…… Chúng ta có cần trao đổi kĩ càng tiền sử bệnh tật không? Kể cả sức khoẻ tâm thần……” Diệp Thải Quỳ thở dài, hơi chần chừ, song vẫn quyết định thành thật, “Tôi không có tiền sử bệnh tâm lý cũng không có bệnh truyền nhiễm gì như viêm gan B, viêm gan A, bệnh AIDS, chỉ là một năm trước tôi có khối u ác tính, đã phẫu thuật chữa khỏi bằng cách cắt bỏ một nửa ống dẫn trứng, hoá trị nửa năm. Khoảng thời gian trước vừa kiểm tra sức khoẻ, không có dấu hiệu tái phát. Cậu có để ý không?”

“Đương nhiên là không rồi.” Hứa Dịch Dương nói luôn.

Anh đã biết từ lâu, chỉ là không ngờ Diệp Thải Quỳ không giấu gì mà nói hết như vậy.

……

Thật ra Diệp Thải Quỳ chưa nói với ai về chuyện này, nhưng cô là người có hợp đồng hôn nhân, nếu đã là đôi bên hợp tác, tất nhiên phải nên thành thật.

“Tình huống của tôi cậu có muốn cân nhắc nói cho người nhà không, tôi nghĩ là đừng, vốn dĩ cũng không phải bên nhau cả đời, không cần thiết phải nói rõ ràng. Cậu thấy sao?”

Cái câu “Vốn dĩ cũng không phải bên nhau cả đời” khiến Hứa Dịch Dương có chút tổn thương, nhưng anh vẫn gật đầu: “Em cảm thấy không ổn thì chúng ta không nói, chỉ là ý kiến của họ thật sự không thể ảnh hưởng đến tôi. Chúng ta sống với nhau qua ngày, không phải ở cùng họ.”

Diệp Thải Quỳ không biết nên khóc hay cười khi nghe được từ “Chúng ta”.

Tên Hứa Dịch Dương này rõ là tự nhiên, giờ đã bắt đầu từ “Tôi” biến thành “Chúng ta”……

Diệp Thải Quỳ quyết định không so đo mấy điều này với Hứa Dịch Dương, người này toàn nói năng “Không biết nặng nhẹ”, thỉnh thoảng sẽ buôngmột hai câu khiến cô cảm thấy đè nặng như núi, đây chắc là thói quen nói chuyện của cậu ta đi.

“Còn cậu thì sao?” Diệp Thải Quỳ lại hỏi: “Cậu có bệnh truyền nhiễm linh tinh gì không đấy?”

“Không có, hôm nay vừa nhận kết quả khám sức khoẻ tháng mười, cơ thể của tôi vô cùng khỏe mạnh.”

Diệp Thải Quỳ rà trên dưới đánh giá Hứa Dịch Dương.

Bởi vì ngồi trong nhà nên Hứa Dịch Dương đã cởi áo khoác, bên trong anh mặc một chiếc áo len cashmere bó sát cơ thể, phác họa đường cong dáng người một cách rõ nét.

Cô chống cằm nhìn anh, híp mắt khen: “Ừmm, trông rất cường tráng nha, không hổ là đặc cảnh, dáng người gợi cảm ghê.”

Hứa Dịch Dương đỏ mặt, Thải Thải đang ghẹo anh sao?

Còn chưa chờ Hứa Dịch Dương đáp lời, Diệp Thải Quỳ đã chuyển sang vấn đề tiếp theo.

Xưa nay tập luyện trong đội, Hứa Dịch Dương nổi tiếng nhanh nhẹn, phản ứng nhanh, sức bật cao, sức bền mạnh, nhưng chỉ cần đứng trước mặt Diệp Thải Quỳ, Hứa Dịch Dương lại chán ghét sự lù đù của mình.

Thải Thải chắc thấy anh nhàm chán lắm, không biết tiếp lời cô, chỉ biết ngáo ngơ.

Hai người hàn huyên hơn một tiếng, cuối cùng xác định mọi khía cạnh trước khi cưới, ví như có chụp ảnh cưới không; có cần tổ chức hôn lễ không; cô muốn đi gặp thân thích của anh thì cần biểu hiện thế nào; anh có cần gặp bạn cô không; chân tướng kết hôn có nên giữ cho hai người biết thôi không……

Thời gian đã muộn, Diệp Thải Quỳ hơi mệt mỏi, xoa huyệt Thái Dương, ngáp một cái lại hỏi: “Sau khi cưới chúng ta có cần ở chung không?”

……

Hứa Dịch Dương lập tức khẩn trương.

“Em…… Em thấy thế nào?”

“Tôi sao cũng được, xem ý cậu đi.”

Hứa Dịch Dương suy nghĩ rồi nói: “Chúng ta nếu đã kết hôn, vẫn nên ở cùng nhau đi……”

“Cũng đúng, bằng không dễ dàng lộ sơ hở, đúng là cần phải có cái phòng mới.” Diệp Thải Quỳ nhíu mày: “Chỉ là tôi mở nhà hàng, không thể ở quá xa, nếu như thuê nhà thì thuê chỗ nào gần một chút, nơi này cũng gần đơn vị cậu.”

Nghe Thải Thải đồng ý dứt khoát, Hứa Dịch Dương thở phào nhẹ nhõm, cười báo cáo: “Không cần thuê, tôi có phòng rồi, ngày mai tôi đưa em chìa khóa, em tuỳ ý trang trí thế nào cũng được.”

Diệp Thải Quỳ gật gật đầu, đánh thêm dấu tick, giãn mày: “Vậy chỉ còn một vấn đề cuối cùng.”

“Hử?”

Hứa Dịch Dương nhìn thấy trên tờ giấy không còn câu nào, lật lại, mặt trái cũng trống không.

“Vấn đề cuối chính là, cậu thật sự nghĩ kỹ rồi ư?” Diệp Thải Quỳ hỏi: “Cậu phải trả lời cho chắc, thật sự nghĩ kỹ chưa, chúng ta sắp đi lãnh giấy hôn thú đó.”

Hứa Dịch Dương gật đầu. “Nghĩ kỹ rồi.”

“Cậu xác định?”

……

Cả đại sảnh chỉ bật một chiếc đèn, ánh sáng trong nhà có chút lờ mờ.

Diệp Thải Quỳ đứng dậy, vươn đôi tay chống lên bàn, chậm rãi cong lưng, mái tóc dài mềm mại buông xoã trước ngực, như thể rơi vào tim Hứa Dịch Dương, khiến cõi lòng anh nhộn nhạo.

Hứa Dịch Dương nhìn Diệp Thải Quỳ chăm chú, mê mẩn trước vẻ đẹp của cô.

“Tôi chắc chắn.” Anh xác định.

“Chúng ta nõi rõ rồi đấy……”

Diệp Thải Quỳ cách Hứa Dịch Dương rất gần, hương nước hoa nhàn nhạt của cô vương vấn giữa hai người, như sợi tơ diệu kì bện chặt họ vào nhau.

“Quyết định rồi thì cậu trốn không thoát nữa đâu.” Diệp Thải Quỳ nói.


Tác giả có lời muốn nói: 

Hôm nay Vũ Hán có tuyết rơi, tôi đi bộ dưới trời tuyết dày như lông ngỗng, mua bắp nướng ven đường, siêu thơm luôn

Được đi dưới trời tuyết, ngửi mùi bắp nướng, đúng là niềm vui thú của đời người.

Thời tiết tuy rất lạnh, nhưng tôi hi vọng mọi người cũng có thể cảm nhận được niềm vui thế này.

Cúc: Tuy sống ở nơi không biết tuyết là gì, nhưng mong những ai đang đọc những dòng này cũng có thể cảm nhận niềm vui thú giản đơn thế này~ Giáng Sinh sắp đến rồi đó ư ư~~~


09 || 11

5 Comments

  1. Bình Nguyễn nói:

    Ủ Vũ Hán?????

    Thích

    1. blueDaisy nói:

      Có sao đâu :)))) chị Cố viết cuốn này 3 năm trước

      Thích

  2. Mai Nguyễn nói:

    Anh kiên định vs lẽ sống của bản thân. Nhất định không thay đổi…

    Thích

  3. VÂN NGUYỄN nói:

    Ô tác giả sống ở Vũ Hán kìa, ko biết qa mùa dịch tg có ổn ko nữa, mong mn đều bình an.

    Thích

  4. azurelamlam nói:

    Anh bé trốn gì chị ơi, chỉ hận mai cưới liền ấy chứ

    Thích

Gửi bình luận

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s