Song, năm phút lái xe không thể nhây thành hai mươi phút. Trần Sơn Dã điều khiển xe tiến vào bãi đậu ngoài trời theo lời cô gái chỉ định trong thời gian dự kiến.
Địa chỉ lần này khác với lần trước đưa cô về. Khu này đều là những căn nhà cũ có tuổi, ga tàu điện ngầm nằm ngay đường cái, lân cận có vài trung tâm mua sắm, phố về đêm quả thực yên ắng.
Mà kỳ trước là một căn chung cư xa hoa ở quận khác…
Anh nhét mớ hồi ức chực rong chơi vào rương, ổn định đậu xe đúng chỗ được đánh dấu.
“Xin hỏi cô thanh toán trực truyến hay bằng tiền mặt?” Trần Sơn Dã tháo đai an toàn, hỏi theo lệ.
Nhưng cô đáp lại bằng câu hỏi: “Tài xế Trần, thường mỗi tối nhận đơn tới khi nào anh tan làm?”
Trần Sơn Dã xoay đầu nhìn cô. Người phụ nữ chống khuỷu tay lên cửa sổ, chả biết khuôn mặt nhỏ nhắn ấy có to bằng bàn tay anh không, ánh sáng xa thẳm chìm trong đôi mắt tinh tú, sóng lửa dập dờn trước vai.
Từng thấy dáng vẻ mê ly của cô nên Trần Sơn Dã biết bấy giờ cô chưa say, nhưng gò má nàng hây hây, trông ngà ngà.
Đường kẻ mắt nhòn nhọn như móc câu, lôi ra từng chút một những ký ức đê mê trong rương gỗ.
Hàng mày rậm thoáng nhíu, Trần Sơn Dã không hiểu nay cô hỏi chuyện này làm chi, song vẫn đáp ngay: “Tôi thường nhận tới hai ba giờ thì tắt đơn.”
“Thế đêm nay anh tan ca sớm được không?” Đôi mắt Nguyễn Mân chứa ý cười: “Chúng ta ôn chuyện nhé?”
*
Là anh.
Nguyễn Mân vừa dứt câu “Tôi vừa gọi lái thay” đã nhận ra anh. Bàn tay hãy huơ huơ trên không chốc khựng lại.
Nửa khuôn mặt người đàn ông bị che bởi khẩu trang đen, nhưng không sao giấu được hàng mày rậm và đôi mắt thẳm sâu.
Nguyễn Mân không biết tên anh. Đêm ấy cô chưa kịp hỏi đã để anh chạy thoát.
Chừa cho cô mỗi cái khăn trải giường ướt cả tảng.
Cô chưa từng biết mình “nước nôi tràn lan” dữ vậy, chả khác chi xả lũ trữ lâu năm trong một đêm.
Ngẫm lại, thực chất anh không hề có chiến lược hay mánh mung gì đáng nói, chỉ bằng điều kiện bản thân trời phú đấu đá lung tung như dã thú, cũng đủ đưa cô lên trời xuống bể, khóc lóc nài ngừng.
Là đối tượng tình một đêm đầu tiên của cô, anh đủ chuẩn trăm phần trăm.
Cỡ bao cao su chật anh vẫn mang cho kì được, biết cô hết chịu nổi cũng không đòi thêm. Sau cùng, chính anh vào nhà tắm loát ra.
Khi ấy cô co rút tới độ ý thức mơ hồ, chỉ nhớ có ai cầm khăn ấm lau mặt và hạ thân, kéo cô dậy đút mấy hớp nước, cuối cùng dém chăn cho cô.
Nguyễn Mân chợp mắt một lát, tỉnh giấc thì người ấy đã biến mắt tăm.
Kể cả rác trong thùng anh cũng mang đi vứt.
Sự hấp dẫn tình dục quả là tuyệt diệu. Thứ cực khoái mà trong sáu năm cô chưa bao giờ đạt từ Hoàng Minh Ngạn, hoang đường làm sao, lại nhận từ một kẻ lạ thậm chí không biết tên.
Càng hoang đường hơn là, cả năm này hễ Nguyễn Mân chơi đồ chơi, mở mắt hay nhắm mắt, suy nghĩ đều trôi về lồng ngực nóng bỏng như dung nham và đôi mắt đen láy toé lên những tia lửa vụn.
Vậy nên đây ứng với câu, ‘nhớ mãi trong lòng – tất có tiếng vọng’ sao?
念念不忘,必有回响: nghĩa là chỉ cần niềm tin luôn ở đó thì sẽ có ngày báo đáp. được thực hiện.
Cô nhận ra anh, thế anh thì sao, có nhớ cô chăng?
Khẩu trang hoàn hảo che đi khoé miệng nhếch lên của Nguyễn Mân. Cô đứng tại chỗ, chờ người đàn ông lái xe điện mini về phía mình.
Chìa khóa xe nom bé tí trong bàn tay anh, Nguyễn Mân đi về phía ghế phụ trong lúc nghĩ ngợi miên man.
Cô nhớ đêm nọ nhìn mình trong gương, cả thân da thịt trắng muốt đầy rẫy dấu tay, màu hồng đậu nhợt nhạt trải dài từ ngực đến eo xuống mông, dung hoà với những cánh hoa trên đùi mình.
Cô nhớ mình đã dùng tay đo dấu tay trên vòng eo lả lướt dường như hãy còn vương hơi ấm.
To ghê.
Ba lớp khẩu trang khiến cô ngộp thở không ra hơi, Nguyễn Mân lên xe, dòm người đàn ông khom lưng dọn cốp từ kính chiếu hậu. Bả vai dày rộng rắn rỏi gần như chiếm trọn cửa nhỏ, che kín kính chiếu hậu dài hẹp, choáng đầy mắt cô.
Anh kiểm tra một vòng quanh xe, sau đó gõ lên cửa kính chỗ cô, báo rằng có vết trầy góc đèn phải.
Nguyễn Mân kéo khẩu trang xuống đáp lời anh, tầm mắt đối nhau chóng bị anh tránh đi.
…Ỏ? Tại sao phải né?
Vậy anh cũng nhớ ra ư?
Nguyễn Mân cắn môi, răng nanh trắng bóc nhay môi, không sao ngăn được khoé hồng nhếch cong.
Có lẽ vì đêm hè oi ả, có lẽ bởi độ ấm từ bản thân tài xế Trần, hoặc có lẽ do nhịp tim rộn rực của Nguyễn Mân, cô chỉnh hướng gió về phía mình hòng hạ nhiệt ngay khi xe nổ máy.
Phù, nóng quá.
Cô phất tay quạt gió, cúi đầu chọn danh sách nhạc phù hợp trên di động, ngẫu nhiên phát bài《Bến cảng khuya》, phiên bản Quan Thục Di.
Hồi trước, Nguyễn Mân nghe bài này cảm thấy như giá lạnh ập tới. Thoạt tiên là hơi nước tụ trong tai, theo đà nhiệt độ giảm dần, cuối cùng kết thành phiến băng mỏng bưng kín đôi tai, tách biệt toàn bộ âm thanh thế giới vào thời khắc ấy.
Song, đêm nay cô nghe ra hương vị khác. Tiếng thở than hệt như lời mớ trong giấc mộng ảo bảng lảng khói sương, dồn dập chồng lên nhau từng lớp từng lớp, kiêu sa, mê hoặc, vấn vít, quyến luyến, làm say lòng người.
Như bồng bềnh trên mây, như bập bềnh trong bể vô biên đêm ấy.
Cô tán gẫu câu được câu chăng với Tiểu Hùng, xương bánh chè tê mỏi chống nhau, cạ phát nóng râm ran, bất giác thoát hơi ẩm giữa hai chân.
Nhìn đi, chưa cần tới đồ chơi luôn kìa. Nguyễn Mân nửa cười nửa mếu. Sống trên đời ngần ấy năm, lần đầu tiên vỡ lẽ hoá ra mình nhạy tình nhường ấy.
Lúc ngừng đèn đỏ, cô hỏi tài xế Trần có muốn cởi khẩu trang không, nhưng anh từ chối, còn đưa tay kéo cao nó lên.
Che gì mà che. Bản thân anh có nhận thức được mặt mũi mình dễ nhận diện không?
Ngó đốt ngón tay trở nên trắng tái do nắm chặt vô lăng, sau rốt Nguyễn Mân dời tầm mắt lom lom quá mức thẳng thừng.
Những ngọn đèn cao ngất soi rọi con đường khi thẳng tắp khi quanh co, buồng xe tranh tối tranh sáng, Tiểu Hùng và tài xế Trần tán dóc về việc lái thay, Nguyễn Mân chen vài câu.
Hương bạc hà lãng đãng truyền từ ghế lái, hao hao điếu bi bấm vị chanh Tiểu Hùng đưa cô trước đó không lâu, như thể chỉ cần véo một cái niết một cái, sẽ có bọt soda chanh bạc hà toé ra trong cuống họng.
Bọt khí dâng trào trong lồng ngực, vỡ ra lốp ba lốp bốp. Nguyễn Mân hít sâu, mở app lái thay, lộ trình chỉ dư mười phút.
Sau cuộc chạm trán này, họ cũng hết cơ hội gặp lại.
Nguyễn Mân nghĩ vậy, ngửa đầu ngắm vầng trăng tròn bầu bạn một mạch như bóng với hình, từng bóng đèn vụt qua mắt cô tựa chiếc đuôi thiên thạch nối dài.
Chúng lẳng lặng, xán lạn, nhưng thật cô quạnh.
Khi Vu Hùng Minh xuống xe, Nguyễn Mân hãy chưa đưa ra quyết định. Một câu nói hết sức giản đơn ngắc nga ngắc ngứ trong cổ họng, ngứa ngáy như có lông công phất bên trong.
Còn năm phút. Xe hướng về đại lộ Giang Nam, đằng trước vãn xe nhưng vẫn lái chậm.
Còn bốn phút. Đợi đèn đỏ ở ngã tư đường, màn đêm như mực nhưng người ta vẫn băng băng tới lui trên vạch ngựa vằn.
Còn ba phút. Đèn xanh, rẽ trái, cảnh phố đèn đóm quen thuộc hiện lên trong mắt Nguyễn Mân.
Hai phút nữa. Ngoảnh đầu, rẽ vào phố, Nguyễn Mân chỉa xiên đằng trước: “Quẹo phải ở ngã tư thứ hai, có bãi đậu xe, xe tôi đậu đằng kia.”
Một phút. Nguyễn Mân quyết định lên tiếng. Cô không muốn đặt dấu chấm hết cho đêm nay.
Tiếng ca trong dàn loa dừng, xe ngừng êm ru trong bãi. Người đàn ông hỏi cô trả phí qua đâu.
Cô dằn nhịp tim xao xuyến, cố làm mình trông tự tại thong dong, hỏi anh: “Chúng ta ôn chuyện nhé?”
Tác giả xàm xí:
Ngại ghê, từ đầu hai người này là đôi gà mờ mổ nhau (đầu chó mỉm cười)
“cái khăn trải giường ướt cả tảng.”
“nước nôi tràn lan”
“Cỡ bao cao su chật anh vẫn mang cho kì được, biết cô hết chịu nổi cũng không đòi thêm. Sau cùng, chính anh vào nhà tắm loát ra.”
“Khi ấy cô co rút tới độ ý thức mơ hồ, chỉ nhớ có ai cầm khăn ấm lau mặt và hạ thân, kéo cô dậy đút mấy hớp nước, cuối cùng dém chăn cho cô.”
“Kể cả rác trong thùng anh cũng mang đi vứt.”
“lồng ngực nóng bỏng như dung nham và đôi mắt đen láy toé lên những tia lửa vụn.”
Đọc mấy đoạn trên 3 lần luôn, hay thật sự… Người đàn ông như này chắc chỉ có trong ngôn tình thôi nhỉ, nếu có thật ngoài đời thì e cũng muốn nhìn thấy 1 lần cho mở mang tầm mắt 😁
“‘nhớ mãi trong lòng – tất có tiếng vọng’ nghĩa là chỉ cần niềm tin luôn ở đó thì sẽ có ngày báo đáp được thực hiện.”
Có lẽ sẽ có được hồi đáp, nhưng đa số thì đều k nhỉ!
Có 1 người mang ánh mắt sắc với hàng mi dày dài, cùng nốt ruồi đào hoa dưới khoé mắt, sóng mũi cao, môi mỏng cười lên mang theo sự lạnh bạc, khiến mình nhớ đến đều day dứt, cảm thấy bản thân và người ấy k thuộc về nhau, nhưng mình k cam tâm nên đã thổ lộ, kết quả là người ta nói k có ý nghĩ gì với mình 😂, cũng trống rỗng lắm, xong hôm sau lại thấy nhẹ nhõm vì đã nói ra, nhưng dù bị từ chối vẫn k dừng được mà nghĩ đến người đó, vẫn hi vọng được gặp nhau ở tương lai 🤧
ThíchThích
Anh chị này hề ghê, chị muốn ôn chuyện với anh là ôn chuyện gì nè
ThíchThích
van phong muot ma loi cuon qua, thich tinh cach cua nam chinh!
ThíchThích
ôn chuyện cũ :))), đến với nhau nhanh nào anh chị ơi
ThíchThích
ỏ tại sao phải né
chời ơi từ nanu9 đến người edit cũng dĩa thương nữaaaaa. Em u mê quá gòi
ThíchThích
thích cái cách chị mở lời ôn chuyện cũ. A tưởng chị quên anh, chị cũng tưởng a quên chị, quá hợp rồi
ThíchThích
Thích cái cách chủ động của chị lắm đó
ThíchThích
2 ac tới lun i ạaa
ThíchThích
Thích cái cách anh này kéo dài thời gian :))))
ThíchThích
Mê cái cách ac giả vờ k biết nhau
ThíchĐã thích bởi 1 người
sao tui thích mấy truyện đi thẳng vào vấn đề như thế này ghê, ko lan man dài dòng, đọc thấy sướng dễ sợ
ThíchThích
Motip cũ nhưng mà truyện vẫn khuến em nôn nao chờ đợi nu9 với n9 quần nhau như nào 👉🏼👈🏼
ThíchThích
sao cảm giác ah nhà ngại ngùng ý
ThíchThích
Chời ơi thì ra là cả hai đều có quên “đêm” ấy chứ ko phải mỗi nam chính =)))
Ko biết “ôn chuyện” mà nu9 nói có giống cái t nghĩ ko =))
ThíchThích
Uầy bà Mân chốt hạ câu “Chúng ta ôn chuyện nhé?” đỉnh của chóp dị chòi
ThíchThích
nữ chính bạo dữ lun, chưa gì đã rủ ôn chuyện cũ, hí hí
ThíchThích
cả 2 đừng vấn vương tình cũ là được, vờn nhau i
ThíchThích
một năm trước mà hai chị nhớ nhau mãi không quên luôn
ThíchThích
chi nhà một lần nhớ mãi ko quên.hiiii
ThíchThích
Á à, hoá ra “người đẹp hơn” là chị bé nhà mình chứ đâu:)) Hại lo ngay ngáy, sợ anh lụy chị vợ cũ nữa cơ:)) May phước kiểu này chắc không ngược nhiều đâu ha, lạc quan nhảy hố tiếp nào:)))
ThíchThích
ôn lại chuyện cũ
chị vẫn nhớ ra anh sao
ThíchThích
Anh Dã tên cũng như người, ngang máy khâu
ThíchThích
tưởng người kia không nhận ra mình chứ thật ra chị nhà biết rùi nhá, mắt với lông mày đẹp thế sao chị quên đc kk
ThíchThích
đúng kiểu thử 1 lần khó quên
ThíchThích
🫠 c nhà cũng tinh lắm chứ bộ =))) nghe cái nhận ra luôn
ThíchThích
cho tui nguyên vài chap “ ôn lại chuyện 1 năm trước một cách chi tiết” có đc hơm 🫨
ThíchThích
Nước nôi xả lũ, vãi :))
ThíchThích
đọc văn án đã thấy ưng rồi mà đọc vài chương còn thấy cuốn hơn, định mệnh cuộc đời đây rùiii
ThíchThích
thì ra là 2 anh chị đã có gian tình từ trước rồi. Liệu có phải là gặp sắc nảy lòng tham k ta☺️
ThíchThích
mình có phát hiện câu “xin hỏi cô thanh toán trực truyến…” -> trực tuyến.
Cảm ơn editor, chương này mãnh liệt quá
ThíchThích
hhì ga hì ga cô đã có âm mưu từ trước kkk
ThíchThích
Mình rất thích truyện có nữ chính cá tính như thế này. Đọc văn án mà thấy cuốn quá ạ. Nam chính đỉnh luôn
ThíchThích
thích cái các cô ta ôn chiện cũ :)))) nhớ cái nắng liền 🤣
ThíchThích
ôi không :)) thế là anh không thoát được zồi
ThíchThích
=)) ôi tò mò quá kbt đêm rồi hai người còn ôn chuyện gìi đây
ThíchThích
Úi xời, cuối cùng là mèo vờn chuột. Tưởng chị k biết à, chị là girl chủ động cơ mừ.
ThíchThích
hèn chi a mới ngộp thở khi nhìn thấy chị
ThíchThích
Rất thẳng thắn vào vấn đề, chị cũng chẳng bộp chộp quá, anh thì cứ ngại trốn. Cái đôi này đáng yêu quá
ThíchThích
hai anh chị đã đổ nhau từ lần trước, đến tận một khoảng thời gian sau mới gặp lại chắc chắn mãnh liệt và cuốn hút hơn đâyy
ThíchThích
Nam chính thật sự quá man, mãnh liệt, mạnh bạo
ThíchThích
rồi =)))) bà này cũng lanh quá =)))))
coi tả kìa =)))) xỉu chưa =)))))
lại cũng là hương bạc hà nhỉ. 🌹🌙
ThíchThích
tác giả miêu tả đêm đầu tiên của 2ac mãnh liệt ghê, hóng buổi ôn chuyện đêm nay :))
ThíchThích
Và sau đây sẽ là tiết mục ôn chuyện đêm khuya cấm trẻ con haha. Khoái, chảy nước miếng. Tác giả miêu tả nam chính nam tính v
ThíchThích
Nhớ mãi không quên không phải chỉ có 1 bên, tiếng vọng cả hai bên rùi, ấn tượng sâu đậm từ lần đầu tiên. Thích mấy truyện mà kiểu gặp lại, hội ngộ này ghê á, kiểu tình cảm không chỉ bây giờ mới mới bắt đầu mà nó ấp ủ từ lâu rồi☺️
ThíchĐã thích bởi 1 người
Làm sao có thể quên đc ng để lại ấn tuingwj sâu đậm như vậy trong đời chứ. Cả 2 đều nhớ mãi ko quên, đều khao khát nhau. Họ thật phù hợp. Trên đời này kiếm đc ng phù hợp như vậy thật k dễ
ThíchĐã thích bởi 1 người
chương trước ổng cứ xoắn xuýt không biết chị có nhận ra mình không nhưng mà hai người gặp nhau ấn tượng “mạnh mẽ” như vậy mà sao chị quên được chứ 🤭
ThíchThích
Hóa ra cứ mỗi chương là mỗi góc nhìn nhân vật. Đến đây thì mới hiểu sao chương trước Sơn Dã bộc lộ nội tâm rõ thế. Lúc đầu mình cứ tưởng Nguyễn Mân và Sơn Dã từng ons cùng nhau thôi, nhưng như này chắc crush nhau rồi.
ThíchThích
Ỏ may quá hai người còn nhớ nhau
ThíchThích
Thì ra 2 người gặp nhau rồi còn nhớ nhau nữa, ko biết ôn chuyện thể nào hihi
ThíchThích
Vì anh đã để lại ấn tượng khắc sâu cho c nên c phải nhớ rõ anh rồi
ThíchThích
Sao Chị quên được người có ngoại hình đẹp troai như A, mà ôn chuyện cũ gì được nhỉ 🤭🤭
ThíchThích
Hoa hồng đêm. Rất hay. Truyện đọc cuốn hút.
ThíchThích
Nghe tả về nam9 đã thấy hấp dẫn rồi
ThíchThích
Oài hấp dẫn quá, mong chờ quâ
ThíchThích
Tưởng đâu nu9 thích ngoại hình của nam9 nên định gạ con ta, ai nhờ chốt câu ôn lại chuyện cũ cái hú hồn,,, bánh cuốn quá.
ThíchThích